Tìm kiếm Blog này

Thứ Năm, 22 tháng 11, 2012

Nhà thờ


Đức Giê-su vào Đền Thờ, Người bắt đầu đuổi những kẻ đang buôn bán và nói với họ: "Đã có lời chép rằng: Nhà Ta sẽ là nhà cầu nguyện thế mà các ngươi đã biến thành sào huyệt của bọn cướp! "
Hằng ngày, Người giảng dạy trong Đền Thờ. Các thượng tế và kinh sư tìm cách giết Người, cả các thân hào trong dân cũng vậy. Nhưng họ không biết phải làm sao, vì toàn dân say mê nghe Người. (Lc 19,45-48)

Thứ Tư, 21 tháng 11, 2012

Nhớ Thánh Cêcilia


Khi đến gần Giê-ru-sa-lem và trông thấy thành, Đức Giê-su khóc thương mà nói: "Phải chi ngày hôm nay ngươi cũng nhận ra những gì đem lại bình an cho ngươi! Nhưng hiện giờ, điều ấy còn bị che khuất, mắt ngươi không thấy được. Thật vậy, sẽ tới những ngày quân thù đắp luỹ chung quanh, bao vây và công hãm ngươi tư bề. Chúng sẽ đè bẹp ngươi và con cái đang ở giữa ngươi, và sẽ không để hòn đá nào trên hòn đá nào, vì ngươi đã không nhận biết thời giờ ngươi được Thiên Chúa viếng thăm." (Lc 19,41-44)

Mẹ Thiên Chúa


Người còn đang nói với đám đông, thì có mẹ và anh em của Người đứng bên ngoài, tìm cách nói chuyện với Người. Có kẻ thưa Người rằng: "Thưa Thầy, có mẹ và anh em Thầy đang đứng ngoài kia, tìm cách nói chuyện với Thầy." Người bảo kẻ ấy rằng: "Ai là mẹ tôi? Ai là anh em tôi? " Rồi Người giơ tay chỉ các môn đệ và nói: "Đây là mẹ tôi, đây là anh em tôi. Vì phàm ai thi hành ý muốn của Cha tôi, Đấng ngự trên trời, người ấy là anh chị em tôi, là mẹ tôi." (Mt 12,46-50)


Phụ nữ “làm mẹ”
Nhân ngày quốc tế phụ nữ 8/3, Đức cha Phêrô Nguyễn văn khảm, Giám mục phụ tá TGP.TPHCM, đến nhà thờ giáo xứ Tân Định, dâng thánh lễ cầu nguyện cho chị em phụ nữ TGP.TPHCM, vào lúc 17 giờ 30, ngày 07/3/2011. Ngài nói:
Ai cũng biết, chỉ người phụ nữ mới làm mẹ, ngay từ khi tạo thành con người , phụ nữ có một chức năng rất quan trọng và rất cao cả, đó là chức năng: LÀM MẸ. Đức Maria, là một trinh nữ, khi được sứ thần báo tin: Bà sẽ có thai do quyền năng Chúa Thánh Thần, Đức Mẹ chấp nhận làm mẹ ngay từ giây phút đó. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, Đức Giêsu giao Đức Mẹ cho ông Thánh Gioan, Ngài nói: “Đây là mẹ con”, Đức Giêsu trao phó cho Đức Mẹ chức năng làm mẹ Hội Thánh. Thánh  nữ Têrêse Calcutta, là một người mẹ rất vĩ đại, con của Người rất nhiều mà là những người con đặc biệt: Già cả, bệnh tật, đói nghèo không nơi nương tựa. Tất cả đều được Thánh nữ mang về chăm sóc như con của mình.… Tóm lại, Thiên Chúa đã trao chức năng làm mẹ cho người phụ nữ.
Quá trình phát triển của xã hội loài người: thưở ban đầu, người phụ nữ chuyên nội trợ, sinh con, làm mọi việc trong gia đình, nhiều khi còn làm nô lệ cho người đàn ông. Quá trình đấu tranh gian khổ đòi quyền bình đẳng với người nam, ngày nay nhiều quyền lợi của người phụ nữ đã được công nhận. Phụ nữ có thể thanh gia hoạt động xã hội, chính trị, làm kinh tế … Nhiều phụ nữ rất thành đạt trong nhiều lãnh vực: Chính trị thì có các nữ tổng thống, nữ thủ tướng là những người đứng đầu của một quốc gia. Kinh tế có các nữ doanh nhân thành đạt, được nhà nước tuyên dương …Nhưng một chức năng không thể thiếu: Đó là chức năng làm mẹ của người phụ nữ, dù người đó có thành đạt đến đâu. Làm mẹ không phải là chỉ sinh con ra là hoàn thành chức năng của mình. Làm mẹ là phải nuôi nấng, dạy dỗ cho con thành người hữu ích cho xã hội. Đức Maria xưa đã nuôi dạy Đức Giêsu trở thành con người tuyệt hảo, cho đến khi đi rao giảng Nước Thiên Chúa. Nhiều người nói rằng: Đức Giêsu là Thiên Chúa, tự khắc khôn ngoan, không cần dạy bảo. Thực sự, khi xuống thế làm người, Người nên giống chúng ta mọi đàng, ngoài trừ tội lỗi. Người mẹ trong gia đình rất là quan trọng, nhiều người mẹ đã nuôi dạy con cái trở thành những vĩ nhân thế giới, ảnh hưởng của người mẹ đến con cái là rất lớn. “Con hư tại mẹ, cháu hư tại bà”  (Ca dao Việt Nam)  Nói thế không phải là mọi việc đều đổ lên đầu người phụ nữ, mà ảnh hưởng của người cha cũng rất lớn, nhưng không bằng người mẹ.
Con cái thường thích tâm sự với mẹ hơn, nhiều người Kitô hữu năng đến với Đức Mẹ hơn, mặc dầu Chúa Giêsu là Người ban mọi ơn cho chúng ta. Tôi trong một nhóm cầu nguyện Đức Mẹ Mễ Du, thường tối thứ năm  là đọc kinh kính Đức Mẹ luân phiên các gia đình. Chúng tôi vận động đọc kinh đền tạ Thánh Tâm Chúa Giêsu, được chấp nhận đọc vào tối thứ sáu, phần đông thực hiện tốt việc này. Tuy nhiên, số người tham dự vẫn ít hơn ngày đọc kinh kính Đức Mẹ. Tháng sáu, Giáo Hội dành riêng kính Thánh Tâm Chúa Giêsu, vận động đọc kinh kính Thánh Tâm Chúa cả tháng sao mà khó thế. Nhưng tháng mười, tháng Mân Côi, Giáo Hội dành riêng kính Đức Mẹ, việc đọc kinh kính Đức Mẹ luân phiên tại các gia đình sao mà đông đảo thế, hầu như gia đình nào cũng tham gia không ít thì nhiều.
Có thể kết luận: Chức năng làm mẹ của người phụ nữ thật quan trọng và cao quý, hơn bất cứ chức năng nào khác.

Thứ Hai, 19 tháng 11, 2012

Ăn năn


Sau khi vào Giê-ri-khô, Đức Giê-su đi ngang qua thành phố ấy. Ở đó có một người tên là Da-kêu; ông đứng đầu những người thu thuế, và là người giàu có. Ông ta tìm cách để xem cho biết Đức Giê-su là ai, nhưng không được, vì dân chúng thì đông, mà ông ta lại lùn. Ông liền chạy tới phía trước, leo lên một cây sung để xem Đức Giê-su, vì Người sắp đi qua đó. Khi Đức Giê-su tới chỗ ấy, thì Người nhìn lên và nói với ông: "Này ông Da-kêu, xuống mau đi, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông! " Ông vội vàng tụt xuống, và mừng rỡ đón rước Người. Thấy vậy, mọi người xầm xì với nhau: "Nhà người tội lỗi mà ông ấy cũng vào trọ! " Ông Da-kêu đứng đó thưa với Chúa rằng: "Thưa Ngài, đây phân nửa tài sản của tôi, tôi cho người nghèo; và nếu tôi đã chiếm đoạt của ai cái gì, tôi xin đền gấp bốn." Đức Giê-su mới nói về ông ta rằng: "Hôm nay, ơn cứu độ đã đến cho nhà này, bởi người này cũng là con cháu tổ phụ Áp-ra-ham. Vì Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất."

Lễ sinh TSN ra mắt


Trong niềm hân hoan mừng Ban Lễ Sinh giáo hạt Tân Sơn Nhì (TSN) ra mắt, vào lúc 18 giờ ngày 17/11/2012, tại nhà thờ giáo xứ Tân Thái Sơn, linh mục Phanxicô Assisi Lê Quang Đăng, Hạt trưởng TSN đã chủ tế dâng thánh lễ trọng thể tạ ơn Chúa, mừng Các Thánh Tử Đạo Việt Nam, và cầu nguyện cho các em lễ sinh của 17 giáo xứ thuộc giáo hạt.
Đồng tế với ngài là Cha Phêrô Nguyễn Quốc Túy, chánh xứ Tân Thái Sơn, đặc trách truyền giáo của TSN, Cha Giuse Nguyễn Hoàng Thanh, phụ tá giáo xứ Tân Thái Sơn, linh hướng ban lễ sinh TSN, Cha Phaolô Võ Phương Tiến, phụ tá giáo xứ Thiên Ân, Cha Phêrô Ngô Lập Quốc, phụ tá giáo xứ Phú Trung, và Cha Antôn Maria Lê Văn Thi, Hội Thừa sai Việt Nam.
Khoảng 500 em lễ sinh nam nữ đã tham dự thánh lễ, có nhiều em còn nhỏ được phụ huynh hoặc người nhà đưa tới và đón về. Trước thánh lễ, các em vui chơi hồn nhiên mặc dù đã đứng xếp hàng theo từng giáo xứ, nhưng các em lại thật nghiêm trang khi rước đoàn đồng tế vào trong thánh đường, và khi tham dự thánh lễ.
Để động viên và cầu nguyện cho các em, các tu sĩ nam nữ, đại diện Hội đồng Mục vụ TSN, ca đoàn Monica phục vụ và đông đảo cộng đoàn giáo xứ Tân Thái Sơn đã tham dự thánh lễ.
Trong thánh lễ, Cha Hạt trưởng tuyên dương các em lễ sinh là những người hạnh phúc, được phục vụ nơi bàn thánh, là mầm non được vun trồng cho “Ơn Gọi” mai sau, các em cố gắng hoàn thành bổn phận của mình.
Trong chia sẻ Tin Mừng, Cha Giuse đã nêu gương Các Thánh Tử Đạo Việt Nam và sự hy sinh của các em lễ sinh trong việc phục vụ bàn thánh.
Sau đó, Cha Hạt trưởng đã long trọng công bồ bổ nhiệm Cha Giuse Nguyễn Hoàng Thanh làm linh hướng ban lễ sinh TSN, công nhận 03 em Ban Lễ Sinh TSN, Đó Là:
-      Giuse Phạm Văn Nam, giáo xứ Tân Thái Sơn, Trưởng ban
-      Giuse Nguyễn Duy Hoàng, giáo xứ Tân Phú, phó ban
-      Têrêsa Nguyễn Diệp Ái Vy, giáo xứ Tân Châu, thơ ký.
Trước khi nhận phép lành cuối lễ, em Giuse Phạm Văn Nam,thay mặt ban lễ sinh tri ân và cám ơn quý cha, quý tu sĩ nam nữ, quý chức, quý ân nhân và cộng đoàn, đặc biệt là cha chánh xứ giáo xứ Tân Thái Sơn.
Em cho biết: Tổng số các em lễ sinh của TSN là 533 em. Cha Giuse dự kiến mỗi năm sẽ sinh hoạt chung với nhau 2 lần, đó là lễ Thánh Luy Gônzaga (21/6) là bổn mạng và ngày hội thao vào dịp tết nguyên đán.
Em cũng nói lên tâm tình ”chúng con xin quý cha, quý vị luôn luôn cầu nguyện thêm cho chúng con, trong tinh thần phục vụ Bàn Thánh Chúa, nhờ ơn Chúa sẽ nảy sinh được nhiều ơn gọi ở lễ sinh chúng con.”
Thánh lễ kết thúc, Cha hạt trưởng, quý cha, các em tập trung tại Hoa viên B của giáo xứ để sinh hoạt văn nghệ do chính các em biểu diễn, các em vinh dự khai trương hoa viên này. Những điệu múa tập thể đã làm cả hoa viên sôi động, những tiết mục của các em lễ sinh từng giáo xứ được luyện tập công phu, nay mới được biểu diễn càng làm cho các em phấn khởi. Vừa thưởng thức văn nghệ, vừa ăn bánh là thực phẩm Chúa ban tặng giúp các em vui tươi, hớn hở như ngày hội của mình.
Kết thúc, Các em ra về trong bình an và hạnh phúc●

Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2012

Xin cho được thấy


Khi Đức Giê-su gần đến Giê-ri-khô, có một người mù đang ngồi ăn xin ở vệ đường. Nghe thấy đám đông đi qua, anh ta hỏi xem có chuyện gì. Họ báo cho anh biết là Đức Giê-su Na-da-rét đang đi qua đó. Anh liền kêu lên rằng: "Lạy ông Giê-su, Con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi! " Những người đi đầu quát nạt, bảo anh ta im đi; nhưng anh càng kêu lớn tiếng: "Lạy Con vua Đa-vít, xin dủ lòng thương tôi! " Đức Giê-su dừng lại, truyền dẫn anh ta đến. Khi anh đã đến gần, Người hỏi: "Anh muốn tôi làm gì cho anh? " Anh ta đáp: "Lạy Ngài, xin cho tôi nhìn thấy được." Đức Giê-su nói: "Anh nhìn thấy đi! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh." Lập tức, anh ta nhìn thấy được và theo Người, vừa đi vừa tôn vinh Thiên Chúa. Thấy vậy, toàn dân cất tiếng ngợi khen Thiên Chúa. (Lc 18,35-43)

Không biết giờ Con Người đến


"Nhưng trong những ngày đó, sau cơn gian nan ấy, thì mặt trời sẽ ra tối tăm, mặt trăng không còn chiếu sáng, các ngôi sao từ trời sa xuống, và các quyền lực trên trời bị lay chuyển. Bấy giờ thiên hạ sẽ thấy Con Người đầy quyền năng và vinh quang ngự trong đám mây mà đến. Lúc đó, Người sẽ sai các thiên sứ đi, và Người sẽ tập họp những kẻ được Người tuyển chọn từ bốn phương về, từ đầu mặt đất cho đến cuối chân trời.
 "Anh em cứ lấy thí dụ cây vả mà học hỏi. Khi cành nó xanh tươi và đâm chồi nảy lộc, thì anh em biết là mùa hè đã đến gần. Cũng vậy, khi thấy những điều đó xảy ra, anh em hãy biết là Con Người đã đến gần, ở ngay ngoài cửa rồi. Thầy bảo thật anh em: thế hệ này sẽ chẳng qua đi, trước khi mọi điều ấy xảy ra. Trời đất sẽ qua đi, nhưng những lời Thầy nói sẽ chẳng qua đâu. "Còn về ngày hay giờ đó thì không ai biết được, ngay cả các thiên sứ trên trời hay người Con cũng không, chỉ có Chúa Cha biết mà thôi.
(Mc 13,24-32)

Thứ Sáu, 16 tháng 11, 2012

Cầu nguyện mãi


Đức Giê-su kể cho các môn đệ dụ ngôn sau đây, để dạy các ông phải cầu nguyện luôn, không được nản chí. Người nói: "Trong thành kia, có một ông quan toà. Ông ta chẳng kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng coi ai ra gì. Trong thành đó, cũng có một bà goá. Bà này đã nhiều lần đến thưa với ông: "Đối phương tôi hại tôi, xin ngài minh xét cho. Một thời gian khá lâu, ông không chịu. Nhưng cuối cùng, ông ta nghĩ bụng: "Dầu rằng ta chẳng kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng coi ai ra gì, nhưng mụ goá này quấy rầy mãi, thì ta xét xử cho rồi, kẻo mụ ấy cứ đến hoài, làm ta nhức đầu nhức óc."
Rồi Chúa nói: "Anh em nghe quan toà bất chính ấy nói đó! Vậy chẳng lẽ Thiên Chúa lại không minh xét cho những kẻ Người đã tuyển chọn, ngày đêm hằng kêu cứu với Người sao? Lẽ nào Người bắt họ chờ đợi mãi? Thầy nói cho anh em biết, Người sẽ mau chóng minh xét cho họ. Nhưng khi Con Người ngự đến, liệu Người còn thấy lòng tin trên mặt đất nữa chăng? " (Lc 18,1-8)

Thánh Elisabeth Hungaria.
Đăng  T6, 16/11/2012 - 16:58
Em bé 4 tuổi mặc áo nhung đeo vàng, người ta dẫn tới Thuringia, là con vua Hungaria. Tên Ngài là Elisabeth và vừa được đính hôn với hoàng tử Luy (Louis) mười một tuổi, con của Landgrave miền Thuringia. Theo thói thường Ngài lớn lên tại cung điện Thuringia.
Elisabeth xem ra đã được tiền định với niềm vui được cầu nguyện hãm mình và mỗi ngày hy sinh một điều thích thú. Nếu trong cuộc chơi mà thành công rực rỡ, Ngài không quá vui. Những của cải người ta cho Ngài thường là tới tay người nghèo. Nhưng Ngài sớm thấy một đau khổ khác, không phải mọi người đều vui lòng khi thấy Ngài lớn lên trong đạo đức, tốt lành và quảng đại như vậy. Công chúa Sophia, mẹ của Luy tức giận vì sự hoàn thiện của con người này. Khi bà dẫn Elisabeth với cô con gái mình tới nhà thờ, cả hai trang điểm như công chúa thì Elisabeth lại cởi vương miện bằng đá ra mà nói không muốn mang nó đến trước Thiên Chúa phải đội mão gai. Thế là công chúa Sophia và con mình khinh bỉ Elisabeth rồi tuyên bố rằng: Ngài bất xứng để làm vợ của bá tước. Nhưng khi Luy đã trở lại triều đình, chàng ngây ngất vì vị hôn thê trẻ của mình. Chàng chọn những đức tính này làm châm ngôn: đạo đức, trong sạch và công bình. Chàng đã cử hành hôn phối sớm hết sức có thể, lúc chàng 20 tuổi và nàng 14 tuổi. Năm sau họ có con đầu lòng và 2 năm sau nữa sinh con thứ. Các đầy tớ của thánh nữ nói về Ngài: “Bà kêu đến Chúa trong mọi hành vi, bà sống khiêm tốn, bác ái và say mê cầu nguyện”. Ngày sống của nữ bá tước được phân phối cho công việc cầu nguyện, làm việc bác ái, cùng với các phụ nữ dệt len cho người nghèo. Rảo quanh các làng quê phân phát các đồ cứu trợ. Luy, một hiệp sĩ hào hùng, rất lịch thiệp, là bạn trung thành nâng đỡ Elisabeth trong đường thánh thiện. Ông yêu vợ có khuôn mặt và tâm hồn dịu hiền. Người ta thích kể lại một huyền thoại làm đẹp cuộc đời thánh nữ như sau:
Vào một ngày mùa đông. Luy đi săn về gặp vợ cong mình xuống dưới sức nặng các đồ ăn giấu trong vạt áo. Ông hỏi:
- Em mang gì đó ?
Vạch áo ra ông chỉ thấy những bó hoa hồng, màu trắng rất đẹp. Vị bá tước xúc động vì phép lạ. Còn chính thánh nữ thì càng hăng say lo việc bác ái. Ngài săn sóc các bệnh nhân nghèo, cấp đồ ăn cho họ, băng bó các vết thương. Dưới những chiếc áo sang trọng, Ngài dấu một chiếc áo nhặm. Không ai nghi ngờ sự khắc khổ của Ngài. Isentrude, người đầy tớ theo Ngài và có nhiệm vụ đánh thức Ngài ban đêm để cầu nguyện, đã làm chứng:
“Ngài hoàn thành những công trình bác ái với tâm hồn vui tươi và không đổi nét mặt”.
Chính Elisabeth đã nói về những người nhân đức mà mặt mày ủ dột: “Họ có vẻ muốn làm khiếp đảm Thiên Chúa nhân lành. Trong khi Ngài yêu thích những kẻ cho một cách vui tươi”.
Luy phải ra trận. Đây là lúc nữ bá tước đau đớn nhất. Thánh nữ vẫn thường bối rối lo sợ có những bất công mà lãnh chúa thường gặp phải. Gặp buổi đói ăn, thánh nữ nhiệt thành nâng đỡ người nghèo. Phân phát hết lúa gạo dự trữ, Ngài hy sinh cả nữ trang và đá quí, Ngài thiết lập những nhà thương. Dân chúng gọi Ngài là “mẹ”. Khi chồng trở về, thánh nữ thường cười và nói: Em đã dâng cho Thiên Chúa cái thuộc về Ngài.
Nhưng đã đến lúc những thử thách lớn lao đưa Elisabeth tới đỉnh cao thánh thiện. Luy tham gia đoàn quân thánh giá và tử trận năm 1227. Vài ngày sau thánh nữ sinh hạ người con thứ ba. Ngài như điên lên vì đau đớn, nhưng đã chứng tỏ lòng quảng đại bằng sự từ bỏ mà thánh nữ đã có từ buổi thiếu thời. Hình ảnh cổ truyền còn diễn tả thánh nữ bị người em bất xứng của Luy xua đuổi và cấm dân chúng không được cho trú ngụ. Khóc lóc ôm con nhỏ đi vào đường mòn sỏi đá giữa mùa đông lạnh lẽo với hai người con níu bên tay...
Thực tế là người em rể đã một thời không cho Ngài được thừa hưởng tài sản của chồng Ngài. Elisabeth từ chối mọi thỏa hiệp với ông ta và không muốn nhận được cấp dưỡng bằng cái Ngài coi là của cắp của dân nghèo. Ngài chấp nhận bị ruồng bỏ bỏ và tự kiếm kế sinh nhai. Như thế với lương tâm Kitô giáo Ngài đã chọn được nên nghèo khó. Ngài đã phải trú ngụ trong một chuồng heo cũ, đã nếm đủ mùi cơ cực. Người đầy tớ theo Ngài kể rằng:
- “Bị bắt bớ bởi những chư hầu của chồng, thiếu mọi thứ của cải và vì thiếu thốn, Ngài đã phải gửi con đến những miền xa để chúng được nuôi dưỡng ở đó.
Dầu vậy, Ngài vẫn cảm tạ Chúa luôn, và trong một nguyện đường các anh em hèn mọn Ngài đã đặt tay lên bàn thờ thề hứa từ bỏ tất cả.
Cậu của Ngài là Giám mục miền Bamberg rất muốn Ngài tái giá và còn gọi Ngài tới lâu đài Haute Francoine nơi đặt xương cốt của chồng Ngài. Nhận xương cốt, Ngài nguyện vâng phục và tạ ơn Thiên Chúa.
Người góa phụ trẻ không muốn có phần gì đối với vinh hoa trần thế nữa, đã mặc áo dòng ba Phanxicô và dùng tiền của còn lại để điều hành một nhà thương là nơi bà ngồi ăn chung với các bệnh nhân nghèo khó. Sau cùng Ngài ở trong một ngôi nhà bằng cây vách đất. Ngài dệt vải để nuôi thân và chịu những hy sinh cực khổ hơn nữa. Cha giải tội của Ngài là Conrad thấy sự diụ hiền của Ngài có vẻ tạo nên cảm tình của hai người bạn từ hồi trẻ đã theo Ngài, nên không cho Ngài giữ họ gần mình nữa. Thay vào đó là một đứa trẻ vô giáo dục và một bà điếc lác khó chịu. Elisabeth đối xử với họ cách âu yếm như với bạn bè và dành lấy những công việc nặng nhọc nhất. Một đứa trẻ bất toại Ngài săn sóc bắt Ngài thức dậy mỗi đêm sáu lần và chính Ngài giặt giũ áo quần hôi hám của nó. Khi đứa trẻ chết, Ngài thay vào đó một đứa trẻ phong cùi và nói:
- Tôi không đáng cởi dây giầy cho em. Đối với tôi Chúa Giêsu đang ở vào địa vị của em.
Đứa trẻ chết, lại một người bị bịnh trứng tóc sống bên Ngài.
Vị hướng dẫn còn dùng đến những cư xử nghiệt ngã lạ lùng. Nhà chép sử nói rằng: “ông ta có thể đánh vào mặt Ngài, nhưng thánh nữ đủ mạnh để chịu đựng như một người đang chiêm niệm.”
Ngài trải qua những giờ ngây ngất và nét mặt trở nên rực sáng. Elisabeth yếu dần và qua đời lúc mới 24 tuổi, vào ngày 19 tháng 10 năm 1231. Từng đoàn người lũ lượt hành hương kính viếng mộ Ngài và đã có rất nhiều phép lạ xảy ra tại đó.
Bốn năm sau Đức Giáo hoàng Grêgôriô IX đã tôn phong Ngài lên bậc hiển thánh.
Nhờ lời chuyển cầu của thánh nữ, xin Chúa cho mỗi chúng ta biết tận dụng mọi cơ hội để yêu thương, giúp đỡ mọi người, sống và làm chứng cho tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa ngang qua những công việc cụ thể của mình.

Thứ Năm, 15 tháng 11, 2012


15/11/2012, Thánh lễ mừng trọng thể ĐỨC GIÊSU KITÔ VUA VŨ TRỤ, bổn mạng Gia Đình Phạt Tạ Thánh Tâm Chúa Giêsu (GĐPTTTCGS) Tổng Giáo phận TPHCM (TGP) do Đức Cha Tôma Vũ Đình Hiệu-Giám mục phụ tá giáo phận Xuân Lộc, chủ tế,tại thánh đường giáo xứ Hà Nội, giáo hạt Xóm mới.
Đồng tế với ngài là cha Vinh Sơn Nguyễn Văn Hồng, Tổng linh hướng GĐPTTTCGS TGP, linh mục Đa Minh Đinh Ngọc Lễ-Hạt trưởng giáo hạt Xóm Mới (chánh xứ Hà Nội), Cha Giuse Vũ Hữu Hiền-Trưởng ban Mục vụ Truyền thông TGP, Cha Gioan Baotixita Nguyễn Văn Luyến- Hạt phó giáo hạt Xóm Mới (chánh xứ Lạng Sơn), một số cha linh hướng GĐPTTTCGS giáo hạt và giáo xứ thuộc TGP, và Cha Mát-thew Hoàng Trường Sơn-linh hướng GĐPTTTCGS xứ đoàn Phú Phong, giáo hạt Cam Ranh, Giáo phận Nha Trang.

Thứ Ba, 13 tháng 11, 2012

Phục vụ khiêm tốn


"Ai trong anh em có người đầy tớ đi cày hay đi chăn chiên, mà khi nó ở ngoài đồng về, lại bảo nó: "Mau vào ăn cơm đi", chứ không bảo: "Hãy dọn cơm cho ta ăn, thắt lưng hầu bàn cho ta ăn uống xong đã, rồi anh hãy ăn uống sau! ? Chẳng lẽ ông chủ lại biết ơn đầy tớ vì nó đã làm theo lệnh truyền sao? Đối với anh em cũng vậy: khi đã làm tất cả những gì theo lệnh phải làm, thì hãy nói: chúng tôi là những đầy tớ vô dụng, chúng tôi đã chỉ làm việc bổn phận đấy thôi." (Lc 17,7-10)

Dụ ngôn này của Đức Giêsu gây sốc cho chúng ta ngày nay,
những người vất vả lo việc Chúa, những người ít khi được nghỉ.
Chúng ta cũng thuộc về Chúa tương tự như một nô lệ (Cv 4, 29).
Chúng ta làm điều phải làm (c. 10),
nhưng không như người làm công chờ lương,
cũng không đòi tiếng khen, quyền lợi, hay đặc ân nào khác từ chủ.
Người tông đồ giống như người đi cày (Lc 9, 62),
chăn chiên (Cv 20, 28), hay hầu bàn (Lc 22, 27).
Khi chu toàn mọi việc được giao, vẫn nhận mình là đầy tớ vô dụng,
không một chút kiêu hãnh, đòi hỏi công lao hay tự hào về thành quả.
Thanh thoát với chính những công việc lớn lao mình đã làm,
siêu thoát khỏi cái tôi muốn phình to bằng công đức,
đó là điều mà Đức Giêsu muốn nhắn nhủ cho những ai làm việc cho Chúa.
Dù sao ta không được phép nghĩ Thiên Chúa như một ông chủ tàn nhẫn.
Đức Giêsu đã mang lấy thân phận một nô lệ để cứu chúng ta (Ph 2, 7).
Ngài đã sống như người hầu bàn cho các môn đệ (Lc 22, 27).
Và Ngài sẽ cư xử như một người hầu bàn ăn cho ta
khi Ngài đến mà thấy ta vẫn tỉnh thức đợi chờ (Lc 12, 37).
Cầu nguyn:
Lạy Ngôi Lời Thiên Chúa rất đáng mến,
xin dạy con biết sống quảng đại,
biết phụng sự Chúa cho xứng với uy linh Ngài,
biết cho đi mà không tính toán,
biết chiến đấu không ngại thương tích,
biết làm việc không tìm an nghỉ,
biết hiến thân mà không mong chờ phần thưởng nào
ngoài việc biết mình đã chu toàn Thánh Ý Chúa. Amen.

Sao chép của Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

Biết tạ ơn


Trên đường lên Giê-ru-sa-lem, Đức Giê-su đi qua biên giới giữa hai miền Sa-ma-ri và Ga-li-lê. Lúc Người vào một làng kia, thì có mười người phong hủi đón gặp Người. Họ dừng lại đằng xa và kêu lớn tiếng: "Lạy Thầy Giê-su, xin dủ lòng thương chúng tôi! " Thấy vậy, Đức Giê-su bảo họ: "Hãy đi trình diện với các tư tế." Đang khi đi thì họ được sạch. Một người trong bọn, thấy mình được khỏi, liền quay trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa. Anh ta sấp mình dưới chân Đức Giê-su mà tạ ơn. Anh ta lại là người Sa-ma-ri. Đức Giê-su mới nói: "Không phải cả mười người đều được sạch sao? Thế thì chín người kia đâu? Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này? ". Rồi Người nói với anh ta: "Đứng dậy về đi! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh." (Lc 17,11-19)

Suy nim:

Giáo dục cho trẻ em về lòng biết ơn là điều quan trọng.
Cha mẹ thường dạy con cám ơn người làm ơn cho mình.
Cám ơn là đi từ món quà đến người trao tặng.
Mỗi người chúng ta đã nhận biết bao quà tặng trong đời,
nên chẳng ai là người trọn vẹn nếu không có lòng biết ơn.
Bản thân tôi là một quà tặng do nhiều người cho :
cha mẹ, ông bà tổ tiên, các anh hùng dân tộc…
Chỉ cần để  lòng biết ơn đi lên mãi, lên tới nguồn,
tôi sẽ gặp được Thiên Chúa như Người Tặng Quà viết hoa.

Đức Giêsu đã làm bao điều tốt đẹp cho người thời của Ngài.
Nhưng ít khi Tân Ước nói đến chuyện họ cám ơn,
mà Đức Giêsu cũng chẳng bao giờ đòi ai cám ơn mình sau phép lạ.
Bởi đó bài Tin Mừng hôm nay thật độc đáo.
Mười người phong ở với nhau trong một ngôi làng.
Họ biết tiếng của Đức Giêsu và biết cả tên của Ngài.
Họ vui mừng thấy Ngài vào làng, nhưng họ chỉ được phép đứng xa xa.
Tiếng kêu của họ vừa bi ai, vừa đầy hy vọng được chữa lành:
“Lạy Thầy Giêsu, xin thương xót chúng tôi!” (c. 13).
Đức Giêsu đã chẳng chữa lành cho họ ngay lập tức,
như từng làm với một người phong khác trước đây (Lc 5, 12-16).
Dù họ chưa được sạch, Ngài đã bảo họ đi trình diện với các tư tế
để cho thấy là mình đã khỏi rồi.
Họ đã tin tưởng, vâng phục, ra đi, và được khỏi bệnh.

Chỉ có một người, khi thấy mình được khỏi, liền quay lại.
Anh ấy lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa, và sấp mình tạ ơn Đức Giêsu.
Đó là một người Samaria, thời đó bị coi như người nước ngoài (c. 18).
Anh được ơn lành bệnh, và hơn nữa anh có lòng biết ơn.
Tôn vinh Thiên Chúa thì làm ở nơi nào cũng được.
Nhưng anh muốn trở lại để gặp người Thiên Chúa dùng để thi ân cho mình.
Cám ơn, biết ơn, tạ ơn, là mở ra một tương quan riêng tư mới mẻ.
Người phong xứ Samaria không chỉ được chữa lành.
Anh còn có kinh nghiệm gặp gỡ Thiên Chúa và người thi ân là Thầy Giêsu.
Ơn này còn lớn hơn ơn được khỏi bệnh.

Đức Giêsu có vẻ trách móc khi hỏi ba câu hỏi liên tiếp (cc. 17-18).
Ngài ngạc nhiên vì không thấy chín người Do thái kia trở lại cám ơn.
Đôi khi người Kitô hữu chúng ta cũng thiếu thái độ tạ ơn khi cầu nguyện.
Dường như chúng ta ít mãn nguyện với những ơn đã được tặng ban.
Chúng ta chỉ buồn Chúa về những ơn xin mãi mà không được.
Nhận ra ơn Chúa ban cho đời mình và biết tri ân: đó là một ơn lớn.
Người có lòng biết ơn bao giờ cũng vui.
Họ hạnh phúc với những gì Chúa ban mỗi ngày, vào giây phút hiện tại.
Biết ơn là con đường đơn sơ dẫn đến kinh nghiệm gặp gỡ Thiên Chúa.
Khi tôi biết đời tôi là một quà tặng nhận được,
thì tôi sẽ sống nó như một quà tặng để trao đi.
Cầu nguyn:
Con tạ ơn Cha vì những ơn Cha ban cho con,
những ơn con thấy được,
và những ơn con không nhận là ơn.

Con biết rằng
con đã nhận được nhiều ơn hơn con tưởng,
biết bao ơn mà con nghĩ là chuyện tự nhiên.

Con thường đau khổ vì những gì
Cha không ban cho con,
và quên rằng đời con được bao bọc bằng ân sủng.

Tạ ơn Cha vì những gì
Cha cương quyết không ban
bởi lẽ điều đó có hại cho con,
hay vì Cha muốn ban cho con một ơn lớn hơn.

Xin cho con vững tin vào tình yêu Cha
dù con không hiểu hết những gì
Cha làm cho đời con.

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2012

Vững lòng


Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: "Không thể không có những cớ làm cho người ta vấp ngã; nhưng khốn cho kẻ làm cớ cho người ta vấp ngã! Thà buộc cối đá lớn vào cổ nó và xô xuống biển, còn lợi cho nó hơn là để nó làm cớ cho một trong những kẻ bé nhỏ này vấp ngã. Anh em hãy đề phòng!
Dù nó xúc phạm đến anh một ngày đến bảy lần, rồi bảy lần trở lại nói với anh: "Tôi hối hận", thì anh cũng phải tha cho nó."
Các Tông Đồ thưa với Chúa Giê-su rằng: "Thưa Thầy, xin thêm lòng tin cho chúng con." Chúa đáp: "Nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải, thì dù anh em có bảo cây dâu này: "Hãy bật rễ lên, xuống dưới biển kia mà mọc", nó cũng sẽ vâng lời anh em. (Lc 17,1-6)
Lạy Chúa, Chúa đã ban cho thánh giám mục Giô-sa-phát đầy tinh thần yêu mến, khiến người hy sinh mạng sống vì đoàn chiên. Xin Chúa thương nhậm lời thánh nhân chuyển cầu, mà ban cho Giáo Hội cũng được đầy tinh thần yêu mến, và cho chúng con hằng biết noi gương người, không ngại xả thân vì anh em. Chúng con cầu xin, nhờ Đức Giêsu Kitô Con Chúa, là Thiên Chúa, và là Chúa chúng con, Người hằng sống và hiển trị cùng Chúa, hợp nhất với Chúa Thánh Thần đến muôn thuở muôn đời. Amen.

Hết lòng


Đức Giê-su ngồi đối diện với thùng tiền dâng cúng cho Đền Thờ. Người quan sát xem đám đông bỏ tiền vào đó ra sao. Có lắm người giàu bỏ thật nhiều tiền. Cũng có một bà goá nghèo đến bỏ vào đó hai đồng tiền kẽm, trị giá một phần tư đồng xu Rô-ma. Đức Giê-su liền gọi các môn đệ lại và nói: "Thầy bảo thật anh em: bà goá nghèo này đã bỏ vào thùng nhiều hơn ai hết. Quả vậy, mọi người đều rút từ tiền dư bạc thừa của họ mà đem bỏ vào đó; còn bà này, thì rút từ cái túng thiếu của mình mà bỏ vào đó tất cả tài sản, tất cả những gì bà có để nuôi sống mình." (Mc 12,41-44)
Lạy Thiên Chúa toàn năng và nhân hậu, xin đẩy xa những gì cản bước tiến chúng con trên đường về với Chúa, để một khi xác hồn thanh thản, chúng con được hoàn toàn tự do mà thực hiện ý Chúa. Chúng con cầu xin, nhờ Đức Giêsu Kitô Con Chúa, là Thiên Chúa, và là Chúa chúng con, Người hằng sống và hiển trị cùng Chúa, hợp nhất với Chúa Thánh Thần đến muôn thuở muôn đời. Amen.