Tìm kiếm Blog này

Thứ Ba, 13 tháng 3, 2012

Biết tha thứ

Bấy giờ, ông Phê-rô đến gần Đức Giê-su mà hỏi rằng: "Thưa Thầy, nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần? Có phải bảy lần không? " Đức Giê-su đáp: "Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy."
Vì thế, Nước Trời cũng giống như chuyện một ông vua kia muốn đòi các đầy tớ của mình thanh toán sổ sách. Khi nhà vua vừa bắt đầu, thì người ta dẫn đến một kẻ mắc nợ vua mười ngàn yến vàng. Y không có gì để trả, nên tôn chủ ra lệnh bán y cùng tất cả vợ con, tài sản mà trả nợ. Bấy giờ, tên đầy tớ ấy sấp mình xuống bái lạy: "Thưa Ngài, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả hết." Tôn chủ của tên đầy tớ ấy liền chạnh lòng thương, cho y về và tha luôn món nợ. Nhưng vừa ra đến ngoài, tên đầy tớ ấy gặp một người đồng bạn, mắc nợ y một trăm quan tiền. Y liền túm lấy, bóp cổ mà bảo: "Trả nợ cho tao! " Bấy giờ, người đồng bạn sấp mình xuống năn nỉ: "Thưa anh, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả anh."  Nhưng y không chịu, cứ tống anh ta vào ngục cho đến khi trả xong nợ. Thấy sự việc xảy ra như vậy, các đồng bạn của y buồn lắm, mới đi trình bày với tôn chủ đầu đuôi câu chuyện. Bấy giờ, tôn chủ cho đòi y đến và bảo: "Tên đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết số nợ ấy cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta, thì đến lượt ngươi, ngươi không phải thương xót đồng bạn, như chính ta đã thương xót ngươi sao? " Rồi tôn chủ nổi cơn thịnh nộ, trao y cho lính hành hạ, cho đến ngày y trả hết nợ cho ông. Ấy vậy, Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế, nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình."
(Mt 18, 21-35)
Kẻ nhẫn tâm sát hại em gái   (Thứ ba, 13/03/2012 09:02)

(CAO) Đó là Mai Hoàng Lân (38 tuổi, ngụ P.Hiệp Bình Chánh, Q.Thủ Đức, TP.HCM), chỉ vì mâu thuẫn nhỏ mà Lân nhẫn tâm sát hại em gái ruột của mình.
Theo người dân chứng kiến, chiều tối 11-3, chị Mai Bích Ngọc (34 tuổi) cùng chồng là anh D. (35 tuổi) ngồi lai rai trước cửa nhà (đường 52, P.Hiệp Bình Chánh) thì Mai Hoàng Lân (anh trai chị Ngọc) đến ngồi chung.

 
Đối tượng Mai Hoàng Lân
Sau hồi ăn nhậu, giữa hai anh em xảy ra tranh cãi, chị Ngọc tức giận đạp đổ chiếc xe máy của Lân và đập phá một số đồ đạc rồi bỏ đi.

Không kiềm chế được trước thái độ coi thường mình của cô em gái, Lân cầm theo thanh sắt đi tìm chị Ngọc để "dạy dỗ". Vừa gặp mặt, Lân dùng cây sắt đâm chị Ngọc tử vong rồi trốn khỏi hiện trường.
CAQ Thủ Đức đang truy xét.




Thứ Hai, 12 tháng 3, 2012

Đền Thờ Đức Giê-su

Người nói với những kẻ bán bồ câu: "Đem tất cả những thứ này ra khỏi đây, đừng biến nhà Cha tôi thành nơi buôn bán."
Người Do-thái hỏi Đức Giê-su: "Ông lấy dấu lạ nào chứng tỏ cho chúng tôi thấy là ông có quyền làm như thế? " Đức Giê-su đáp: "Các ông cứ phá huỷ Đền Thờ này đi; nội ba ngày, tôi sẽ xây dựng lại." Người Do-thái nói: "Đền Thờ này phải mất bốn mươi sáu năm mới xây xong, thế mà nội trong ba ngày ông xây lại được sao? " Nhưng Đền Thờ Đức Giê-su muốn nói ở đây là chính thân thể Người. Vậy, khi Người từ cõi chết trỗi dậy, các môn đệ nhớ lại Người đã nói điều đó, Họ tin vào Kinh Thánh và lời Đức Giê-su đã nói.

Tĩnh tâm mùa chay 2012

suy niệm Lời Chúa.
Đức cha Phêrô Nguyễn Văn Khảm đã đặt Mình Thánh Chúa, công bố Tin Mừng, và suy niệm Lời Chúa.
Ngài đã nêu lên lời mời gọi của Chúa Giêsu được vang lên một cách đặc biệt trong mùa chay thánh: “Anh em hãy ăn năn sám hối và tin vào Tin Mừng”. Trong tư cách là thành viên HĐMV giáo xứ, anh em chúng ta không phải là linh mục, nhưng là những người cộng tác gần gũi với các linh mục để lo đời sống thiêng liêng cho cộng đoàn tín hữu trong các giáo xứ thuộc giáo phận này. Trong tư cách là thành viên HĐGX lời mời gọi của Chúa Giêsu được gởi đến cho chúng ta với một ý nghĩa đặc biệt: Hãy sám hối, hãy trở về. Là thành viên HĐ giáo xứ, cùng với linh mục lo lắng trước hết cho đời sống` thiêng liêng, đạo đức của cộng đồng tín hữu. Như vậy chính chúng ta là người phải có đời sống đạo đức, thiêng liêng gương mẫu. Vậy thì trong thực  tế, tôi có sống gương mẫu về đạo đức, cũng như trong đời sống thiêng liêng khi tôi thi hành nhiệm vụ của một thành viên HĐ giáo xứ không? Chúa gọi tôi để cùng với các linh mục xây dựng giáo xứ của mình thành một cộng đoàn hiệp nhất yêu thương, đó chính là dấu chỉ cụ thể nhất của cộng đoàn môn đệ Chúa Kitô “Các con hãy yêu thương nhau, cứ dấu này mà người ta nhận biết các con là môn đệ của Thầy là các con yêu thương nhau” vậy thì tôi đã ứng xử ra sao trong tư cách  là thành viên HĐ giáo xứ. Tôi có thiết tha để cùng với các linh mục xây dựng sự hiệp nhất trong giáo xứ không? Có khi nào mà vì kiêu căng, ích kỷ, vì những cảm giác tình cảm yếu đuối mà tôi có lời nói, hành động, ứng xử làm mất đi sự hiệp nhất trong cộng đoàn Dân Chúa, tôi có biết chấp nhận từ bỏ ý riêng của mình để phục vụ cho sự hiệp nhất trong cộng đoàn giáo xứ không? Chúa gọi tôi để cùng với linh mục, phục vụ cộng đoàn Dân Chúa, tôi được người khác gọi là chủ tịch, phó chủ tịch, thư ký, ông này ông kia trong cộng đoàn giáo xứ, đấy là hồng ân lớn Chúa ban nhưng đồng thời Chúa nhắc tôi là những người lãnh đạo không phải để ăn trên ngồi trước mà trái lại là để phục vụ mọi người, theo gương của Chúa là phục vụ cho đến chết và chết trên Thánh giá. Vậy thì tôi đã thi hành nhiệm vụ của một  thành viên HĐ giáo xứ như thế nào? Tôi có đặt cái tôi của cá nhân mình quá cao hay không, để muốn bắt mọi người phải làm theo ý riêng của tôi? Tôi có chấp nhận những hy sinh từ bỏ vì mục đích làm cho cộng đoàn dân Chúa được bình an, hạnh phúc, sống tốt lành hay không? có điều gì làm tôi cảm thấy cần phải nhìn lại đánh giá chính mình khi nói về tinh thần phục vụ.
Lạy Chúa Giêsu, chúng con tạ ơn Chúa vì Chúa đã kêu gọi anh chị em chúng con đi làm vườn nho cho Chúa, và Chúa biết lòng chúng con như thế nào, Chúa biết chúng con yêu mến Chúa và yêu mến Hội Thánh Chúa biết chúng con chấp nhận những hy sinh thời gian, năng lực, sức khỏe để lo cho công việc chung trong Giáo Hội mà cụ thể là trong giáo xứ của chúng con. Và lạy Chúa, Chúa cũng biết chúng con yếu đuối một đằng thì chúng con ý thức trách nhiệm rất cao quý của mình, và một đằng khác chúng con vẫn là những con người tự nhiên có những suy nghĩ những tính toán ích kỷ, kiêu ngạo, những lối sống chưa phù hợp với tư cách là môn đệ của Chúa . Xin Chúa tha thứ cho chúng con vế tất cả những lỗi lầm ấy và xin Chúa ban ơn thêm sức cho chúng con để chúng con có thể trở lên những tôi tớ trung tín và khôn ngoan phục vụ gia đình, Hội Thánh của Chúa mà cụ thể là  giáo xứ chúng con.

Lạy Chúa Giêsu, chúng con tạ ơn Chúa vì Chúa đã kêu gọi anh chị em chúng con đi làm vườn nho cho Chúa, và Chúa biết lòng chúng con như thế nào, Chúa biết chúng con yêu mến Chúa và yêu mến Hội Thánh Chúa biết chúng con chấp nhận những hy sinh thời gian, năng lực, sức khỏe để lo cho công việc chung trong Giáo Hội mà cụ thể là trong giáo xứ của chúng con. Và lạy Chúa, Chúa cũng biết chúng con yếu đuối một đằng thì chúng con ý thức trách nhiệm rất cao quý của mình, và một đằng khác chúng con vẫn là những con người tự nhiên có những suy nghĩ những tính toán ích kỷ, kiêu ngạo, những lối sống chưa phù hợp với tư cách là môn đệ của Chúa . Xin Chúa tha thứ cho chúng con vế tất cả những lỗi lầm ấy và xin Chúa ban ơn thêm sức cho chúng con để chúng con có thể trở lên những tôi tớ trung tín và khôn ngoan phục vụ gia đình, Hội Thánh của Chúa mà cụ thể là  giáo xứ chúng con.


Thứ Tư, 7 tháng 3, 2012

Làm người đầy tớ

Bấy giờ bà mẹ của các con ông Dê-bê-đê đến gặp Đức Giê-su, có các con bà đi theo; bà bái lạy và kêu xin Người một điều. Người hỏi bà: "Bà muốn gì? " Bà thưa: "Xin Thầy truyền cho hai con tôi đây, một người ngồi bên hữu, một người bên tả Thầy trong Nước Thầy." Đức Giê-su bảo: "Các người không biết các người xin gì! Các người có uống nổi chén Thầy sắp uống không? " Họ đáp: "Thưa uống nổi." Đức Giê-su bảo: "Chén của Thầy, các người sẽ uống; còn việc ngồi bên hữu hay bên tả Thầy, thì Thầy không có quyền cho, nhưng Cha Thầy đã chuẩn bị cho ai, thì kẻ ấy mới được."
Nghe vậy, mười môn đệ kia tức tối với hai anh em đó. Nhưng Đức Giê-su gọi các ông lại và nói: "Anh em biết: thủ lãnh các dân thì dùng uy mà thống trị dân, những người làm lớn thì lấy quyền mà cai quản dân. Giữa anh em thì không được như vậy: Ai muốn làm lớn giữa anh em, thì phải làm người phục vụ anh em. Và ai muốn làm đầu anh em thì phải làm đầy tớ anh em. Cũng như Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm giá chuộc muôn người." (Mt 20, 20-28)

Thứ Ba, 6 tháng 3, 2012

Đừng gọi tôi bằng thầy

"Phần anh em, thì đừng để ai gọi mình là "ráp-bi", vì anh em chỉ có một Thầy; còn tất cả anh em đều là anh em với nhau. Anh em cũng đừng gọi ai dưới đất này là cha của anh em, vì anh em chỉ có một Cha là Cha trên trời. Anh em cũng đừng để ai gọi mình là người lãnh đạo, vì anh em chỉ có một vị lãnh đạo, là Đức Ki-tô. Trong anh em, người làm lớn hơn cả, phải làm người phục vụ anh em. Ai tôn mình lên, sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống, sẽ được tôn lên.  (Mt 23,8-12)

Thứ Hai, 5 tháng 3, 2012

Đừng xét đoán

"Anh em hãy có lòng nhân từ, như Cha anh em là Đấng nhân từ. Anh em đừng xét đoán, thì anh em sẽ không bị Thiên Chúa xét đoán. Anh em đừng lên án, thì sẽ không bị Thiên Chúa lên án. Anh em hãy tha thứ, thì sẽ được Thiên Chúa thứ tha. Anh em hãy cho, thì sẽ được Thiên Chúa cho lại. Người sẽ đong cho anh em đấu đủ lượng đã dằn, đã lắc và đầy tràn, mà đổ vào vạt áo anh em. Vì anh em đong bằng đấu nào, thì Thiên Chúa sẽ đong lại cho anh em bằng đấu ấy."  (Lc 6, 36-38)
Kinh nghiệm tôi thấy, khi biết tha thứ cho người khác thì thấy lòng thanh thản, vui vẻ, thoải mái, không phải lo nghĩ. Nhưng còn một điều, khi ngồi với nhau để nói chuyện, tâm tình thì lại hay đem người này người nọ ra phân tích, rồi đi tới xét đoán họ lúc nào không hay.
Chúa Giêsu đã nói: “Anh em đừng xét đoán”, tin vào Lời Chúa thật đấy, nhưng thực hiện sao lại khó quá.
Lạy Chúa Giêsu, vì yêu thương nhân loại, Chúa đã xuống thế làm người, chịu khổ nạn cho đến chết để chuộc tội cho chúng con. Thế mà chúng con không biết thực thi Lời Chúa dậy. Xin Chúa cho chúng con biết nghe và thực hành Lời Chúa, nhất là đừng xét đoán ai như Chúa  đã dậy chúng con.

Chủ Nhật, 4 tháng 3, 2012

Chia sẻ

Sáu ngày sau, Đức Giê-su đem các ông Phê-rô, Gia-cô-bê và Gio-an đi theo mình. Người đưa các ông đi riêng ra một chỗ, chỉ mình các ông thôi, tới một ngọn núi cao. Rồi Người biến đổi hình dạng trước mắt các ông. Y phục Người trở nên rực rỡ, trắng tinh, không có thợ nào ở trần gian giặt trắng được như vậy. Và ba môn đệ thấy ông Ê-li-a cùng ông Mô-sê hiện ra đàm đạo với Đức Giê-su. Bấy giờ, ông Phê-rô thưa với Đức Giê-su rằng: "Thưa Thầy, chúng con ở đây, thật là hay! Chúng con xin dựng ba cái lều, một cho Thầy, một cho ông Mô-sê, và một cho ông Ê-li-a." Thực ra, ông không biết phải nói gì, vì các ông kinh hoàng. Bỗng có một đám mây bao phủ các ông. Và từ đám mây, có tiếng phán rằng: "Đây là Con Ta yêu dấu, hãy vâng nghe lời Người." Các ông chợt nhìn quanh, thì không thấy ai nữa, chỉ còn Đức Giê-su với các ông mà thôi.
Ở trên núi xuống, Đức Giê-su truyền cho các ông không được kể lại cho ai nghe những điều vừa thấy, trước khi Con Người từ cõi chết sống lại. Các ông tuân lệnh đó, nhưng vẫn bàn hỏi nhau xem câu "từ cõi chết sống lại" nghĩa là gì.  (Mc 9, 2-10)
Thiên Chúa đã trao ban cho chúng ta một tặng phẩm vô cùng cao quý, mà mỗi chúng ta đã được lãnh nhận, đó là: “Đến như chính Con Một, Thiên Chúa cũng chẳng tiếc, nhưng đã trao nộp vì hết thảy chúng ta” (Rm 8,32)
Nhìn lại cuộc đời của mỗi chúng ta, biết bao ân phúc Thiên Chúa đã ban xuống cho từng người, cho gia đình, cho cộng đoàn; và chắc chắn Thiên Chúa cũng muốn chúng ta không giữ lại riêng cho bản thân, mà trao ban cho người khác, vì lẽ “cho thì có phúc hơn là nhận” (Cv 20,35)
                              (Trích chia sẻ Lời Chúa của HĐGDĐMVN)
Lạy Chúa, xin cho gia đình con đón nhận được nhiều hồng ân của Thiên Chúa, và biết chia sẻ những hồng ân đó cho những người chung quanh.

Thứ Sáu, 2 tháng 3, 2012

Đừng giận ghét

"Vậy, Thầy bảo cho anh em biết, nếu anh em không ăn ở công chính hơn các kinh sư và người Pha-ri-sêu, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.
"Anh em đã nghe Luật dạy người xưa rằng: Chớ giết người; ai giết người, thì đáng bị đưa ra toà. Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: Ai giận anh em mình, thì đáng bị đưa ra toà. Ai mắng anh em mình là đồ ngốc, thì đáng bị đưa ra trước Thượng Hội Đồng. Còn ai chửi anh em mình là quân phản đạo, thì đáng bị lửa hoả ngục thiêu đốt. Vậy, nếu khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình. Anh hãy mau mau dàn xếp với đối phương, khi còn đang trên đường đi với người ấy tới cửa công, kẻo người ấy nộp anh cho quan toà, quan toà lại giao anh cho thuộc hạ, và anh sẽ bị tống ngục. Thầy bảo thật cho anh biết: anh sẽ không ra khỏi đó, trước khi trả hết đồng xu cuối cùng.
   (Mt 5, 20-26)
TA ĐƯỢC HÒA GIẢI NHỜ HY TẾ CỦA CHÚA KITÔ
Đức Giêsu khẳng định: “Ai muốn vào Nước Trời, phải công chính hơn Ký lục và Biệt phái” (x Mt 5,20: Tin Mừng).
Dựa vào Tin Mừng hôm nay, Đức Giêsu dạy ta ba điều phải sống Đạo hơn Ký lục và Biệt phái:
1/ TA PHẢI CÔNG CHÍNH HƠN KÝ LỤC VÀ BIỆT PHÁI
Các Ký lục và Biệt phái là loại người tự mãn, vì họ rất thông suốt Luật Môsê, nên tự tin mình là người công chính, lên mặt khinh dể người khác (x Lc 18,9t).
Nhưng chúng ta phải xác tín như ông Phaolô cũng là một Biệt phái, khi đã trở lại tin theo Chúa Giê-su, ông nói: “Không có sự công chính ngoài Chúa Kitô Giêsu, vì công chính do lòng tin vào Chúa Kitô Giêsu  chứ không do việc làm dựa trên Luật dạy” (Gl 2,16). Tin vào Chúa Giêsu để được công chính thì phải thể hiện bằng năm việc làm sau (x Gc 2,17.22) :
a- Ta phải sám hối tội mình xin Chúa xót thương để được theo Ngài (x Lc 18,13-14 ; Lc 23,40-43).
b- Tin vào Đức Giêsu là Thầy dạy duy nhất, nên chỉ nghe và thực hành Lời Ngài dạy mà thôi (x Mt 23,10).
c- Để trở thành môn đệ của Đức Giêsu, ta phải lãnh Bí tích Thánh Tẩy để gia nhập Hội Thánh (x Ga 3,5 ; Mc 16,16 ; Mt 28,19-20).
d- Ta cần được rước Lễ chính là ăn Chúa Giêsu Phục Sinh (x Ga 6,32t).
e- Ta phải làm gương sáng bằng các việc lành để quy hướng đồng loại về cho Chúa Giêsu (x Mt 5,13-16 ; Rm 15,16).
Năm điều trên đây Luật sĩ và Biệt phái quyết liệt từ chối, thì làm sao họ được công chính trước mặt Chúa.
2/ DIỆT NGUYÊN NHÂN GÂY RA TỘI
Các Luật sĩ và Biệt phái dạy rằng: “Kẻ giết người vì tư thù (Hy-ngữ là Râsah) chứ không phải giết người vì chiến tranh (Hy-ngữ là Hârag), thì bị can án” (Mt 5,21: Tin Mừng).
Đức Giê-su đòi ta phải giữ Luật Môsê hơn Biệt phái dạy, nghĩa là không được giết người vì tư thù (x Xh 20,13 ; Lv 24,17), nhưng còn phải diệt nguyên nhân đưa đến giết người.Ngài nói: “Các ngươi không được tức giận ai, không được mắng ai là khùng là ngốc” (Mt 5,22: Tin Mừng). Thế mà những người giữ Luật Mô-sê lại dám kết án Đức Giêsu là khùng điên! (x Mc 3,21) ; là kẻ lạc đạo như bọn Samari (x Ga 8,48) ; là tướng quỷ (x Lc 11,15). Đó là nguyên nhân chúng giết Đức Giêsu.
3/ KHÔNG DÂNG LỄ “HỀ” NHƯ LUẬT SĨ VÀ BIỆT PHÁI
Các Luật sĩ và Biệt phái cậy dựa vào việc dâng lễ: giết chiên,cừu,bò, lừa, dâng cho Chúa theo Luật Môsê dạy, tưởng thế là đẹp lòng Chúa. Trong khi đó họ lại giết Con Thiên Chúa! Tin Mừng Gioan cho biết: lúc người Do Thái giết chiên ở Đền Thờ vào 12 giờ trưa để dâng cho Chúa, thì cũng chính vào giờ ấy nơi tòa án Roma, họ đòi Philatô ra lệnh giết Đức Giêsu (x Ga 19,12-16), chỉ vì họ bất hòa với Ngài (x Mt 5,23: Tin Mừng).
Bởi thế Đức Giêsu đòi ta sống đạo phải hơn Luật sĩ và Biệt phái, Ngài dạy: “Hãy để của lễ nơi bàn thờ mà đi làm hòa với người anh em, rồi mới đến dâng Lễ” (Mt 5,24: Tin Mừng). Tức là ta phải hiệp dâng Lễ với Chúa Giê-su: khi Ngài bị treo trên thập giá, Ngài đã làm hòa cùng kẻ giết Ngài với Chúa Cha: “Lạy Cha, xin tha thứ cho chúng vì chúng lầm không biết việc chúng làm” (Lc 23,34). Vì thế lúc ta dâng Lễ, ta phải “cầu nguyện cho kẻ hại mình, để ta nên giống Con Cha trên trời, Đấng làm cho mặt trời mọc lên trên kẻ dữ cũng như người lành, và làm mưa trên người công chính cũng như kẻ bất lương” (Mt 5,43-45).

Chúng ta phải sống ba điều trên đây cách thường xuyên trong từng giây phút hiện tại, mới hơn cách sống của Luật sĩ và Biệt phái. Thực vậy, Chúa dùng miệng ngôn sứ Êzêkiel nói cho mọi người biết rõ về sự xét xử của Ngài: “Nếu kẻ ác hôm nay, lúc này, phút hiện tại bỏ lối sống gian ác mà thực hành công chính, thì nó được sống,vì nó đã được Chúa tha thứ tội lỗi ; trái lại người công chính hôm nay, lúc này, phút hiện tại lại bỏ đời sống công chính mà theo lối sống gian ác, nó phải chết, và Chúa không nhớ đến công đức của nó đã làm” (Ed 18,21-28: Bài đọc)
Thế nên ngay bây giờ, chứ không ngày mai, ta phải thực hành ngay Lời Chúa phán: “Hãy quẳng khỏi các ngươi mọi tội phản nghịch các ngươi đã phạm. Hãy tạo cho mình một trái tim mới và một thần khí mới” (Ed 18,31: Tung Hô Tin Mừng).
Vậy “ngày hôm nay, nếu các bạn nghe tiếng Chúa, thì đừng cứng lòng nữa” (x Tv 95/94, 7-8), đó là lời Thánh vịnh giáo đầu chúng ta vẫn đọc trong giờ Kinh Phụng Vụ ban Sáng. Nghe tiếng Chúa hôm nay, cụ thể là mau mắn, sốt sắng hiệp dâng Thánh Lễ với Hội Thánh, trong Thánh Lễ Chúa muốn ai cũng phải xin được ơn tha tội cho mình, vì đã nhiều lần sống ta sống giả hình như Luật sĩ và Biệt phái, đồng thời xin Chúa tha thứ cho kẻ đã xúc phạm đến ta. Vì “ôi lạy chúa, nếu như Ngài chấp tội, nào có ai đứng vững được chăng?” (Tv 130/129,3: Đáp ca). Có thế ta mới được hưởng hiệu quả Hy Tế Thập Giá của Đức Giêsu, như lời thánh Gioan nói: “Ta được lãnh nhận hết ơn này đến ơn khác” (Ga 1,16).
Bà B, người Công Giáo, sáng nào trước khi gánh xôi đi bán, bà cũng ra giếng trước nhà giặt một thau quần áo và phơi lên dây ở gần đó. Lát sau có bà C, ngoại giáo, nhà sát bên cạnh bà B, sáng sáng cũng đem quần áo giặt nhờ giếng của bà B. Một ngày nọ, sau khi giặt xong, bà ngẩng lên thấy dây phơi đã đầy kín quần áo, bà liền đưa tay kéo hết quần áo đang phơi còn nhỏ nước về một bên, rồi phơi quần áo nhà bà lên !
Vừa lúc ấy, bà B từ trong nhà đi ra, thấy thế liền chửi bà kia thậm tệ! Bà hàng xóm cũng đanh đá không kém, bà dùng những lời lẽ chẳng hay ho gì để đấu khẩu với đối phương! Bà B tức quá xông đến giật tất cả quần áo của bà C xé ra! Bà con lối xóm thấy thế chạy đến cản ngăn…!
Ít ngày sau đó, bà B đi dự lễ Chúa nhật, khi nghe cha đọc bài Phúc Âm: “Khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hòa với người ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình” (Mt 5,23-24). Bà cảm thấy hối hận vì hành vi của mình hôm trước, bà liền ra khỏi Nhà Thờ và đi một mạch tới chợ mua một số bộ quần áo đưa đến nhà bà ngoại giáo ôn tồn nói:
- Chị à, tôi thật lòng xin lỗi chị, mấy hôm trước vì quá nóng nên tôi đã nói những lời không hay với chị, nhất là tôi đã xé quần áo của các cháu, bây giờ tôi xin chị tha thứ và nhận số quần áo này cho các cháu mặc đỡ !
Trước cử chỉ đó, bà C đứng sững người ra, nước mắt rưng rưng, không dám nhận số quần áo đó, bà B cứ nài ép mãi bà mới chịu nhận. Thế rồi cả hai bà ôm nhau khóc !
Từ ngày ấy về sau, hai gia đình trở nên thân thiết, có gì cũng chia sẻ cho nhau.
Hai bà sống như thế đã diễn tả lời thánh Phaolô dạy: “Kẻ thù ngươi đói, hãy cho nó ăn ; nó khát, hãy cho nó uống. Làm thế, như ngươi đã chất than hồng trên đầu nó. Chớ để dữ thắng được ngươi, nhưng hãy lấy lành mà thắng dữ!” (Rm 12, 20-21).
Chẳng bao lâu sau, gia đình bà C xin theo đạo Công Giáo, tình nghĩa xóm làng càng thêm thắm thiết đậm đà!
THUỘC LÒNG
Kẻ thù ngươi đói, hãy cho nó ăn ; nó khát, hãy cho nó uống. Làm thế, như ngươi đã chất than hồng trên đầu nó. Chớ để dữ thắng được ngươi, nhưng hãy lấy lành mà thắng dữ! (Rm 12,20-21).
Linh mục GIUSE ĐINH QUANG THỊNH  

Cây cảnh















Từ bỏ mình

Thập giá Chúa

Đức cha Giuse Vũ duy Thống

"Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo." (Mc 8,34)
T bỏ mình, chính là bỏ những thói hư tật xấu, những đam mê vật chất, mà trước tiên phải  là sự vâng lời. Đức vâng lời rất quan trọng, như: con cái vâng lời cha mẹ, vì cha mẹ đã sinh ra và nuôi ta nên người; người Kitô hữu phải vâng theo thánh ý Chúa, có như thế, Thiên Chúa mới ban cho chúng ta ơn lành, cho xã hội tốt đẹp, cho ta hạnh phúc cả hồn và xác.
Lạy Chúa Giêsu, nhìn lại mình, con thấy thật xấu hổ khi không nghe lời cha mẹ, đến khi người cha không còn, mới thấy hối tiếc, con xin lỗi Chúa và xin lỗi cha. Con là kẻ hèn mọn, yếu đuối, còn nhiều thói hư tật xấu, xin Chúa giúp con từ bỏ mình để đi theo Chúa.

Xe tăng - Tầu chiến












Thứ tư lễ tro

Khi làm việc lành phúc đức, anh em phải coi chừng, chớ có phô trương cho thiên hạ thấy ...Khi bố thí, đừng cho tay trái biết việc tay phải làm.

Khi cầu nguyện, anh em đừng làm như bọn đạo đức giả. Khi cầu nguyện, hãy vào phòng, đóng cửa lại, và cầu nguyện cùng Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. 

Khi ăn chay, nên rửa mặt cho sạch, chải đầu cho thơm, để không ai thấy là anh ăn chay, ngoại trừ Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và  Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.   (Mt 6,1-18)

Thứ Năm, 1 tháng 3, 2012

Cứ xin thì sẽ được

"Anh em cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở ra cho. Vì hễ ai xin thì nhận được, ai tìm thì sẽ thấy, ai gõ cửa thì sẽ mở ra cho. Có người nào trong anh em, khi con mình xin cái bánh, mà lại cho nó hòn đá? Hoặc nó xin con cá, mà lại cho nó con rắn? Vậy nếu anh em vốn là những kẻ xấu mà còn biết cho con cái mình những của tốt lành, phương chi Cha anh em, Đấng ngự trên trời, lại không ban những của tốt lành cho những kẻ kêu xin Người sao?

"Vậy tất cả những gì anh em muốn người ta làm cho mình, thì chính anh em cũng hãy làm cho người ta, vì Luật Mô-sê và lời các ngôn sứ là thế đó.
                                  (Mt 7, 7-12)

Tại Sao Phải Cầu Nguyện?
 “Bạn không thể nói yêu một người mà bạn không hề nghĩ đến người đó, tâm sự với người đó,
và chứng tỏ tình yêu của mình qua hành động đối với người đó!”
Bạn thân mến,
 Sau khi bài viết “Cầu Nguyện Như Thế Nào?” được gởi đi, thì có một bạn email hỏi tôi là:
“Khi cầu nguyện thì mình nên nói những gì?” Câu hỏi này làm tôi liên tưởng đến một câu chuyện khá thú vị mà tôi xin chia sẻ với quý bạn như sau:
Hồi đó tôi khoảng độ 9, 10t, rất tinh nghịch, tò mò, và hay chọc phá người khác. Gần nhà tôi có một công viên, và cứ khoảng chập tối, thì có nhiều cặp tình nhân đến đó ngồi tâm sự hay tán tỉnh gì đó. Vì tôi tò mò muốn biết họ nói với nhau những gì, nên tôi mới rủ thêm một thằng bạn cũng trạc tuổi với tôi, lén ra ngồi sau một cặp tình nhân để rình nghe lén họ nói chuyện với nhau. Chúng tôi còn bàn tính với nhau là sẽ đốt một viên pháo đại trước khi “rút quân” để cho “địch” hốt hoảng khỏi “truy nã” và chúng tôi dễ bề tẩu thoát. Lần đầu tiên chúng tôi nghe họ nói những chuyện mà chúng tôi chưa từng được nghe, và tôi thấy cũng hơi lạ và ngồ ngộ. Nhiều khi tôi cũng thấy buồn cười nhưng phải ráng nhịn. Quay qua thằng bạn, tôi thấy nó cũng đang lấy tay bịt miệng để khỏi  cười thành tiếng. Trong lúc 2 đứa chúng tôi đang hồi hộp nín thở vì câu chuyện đang “hấp dẫn”, thì đột nhiên thằng bạn “phải gió” của tôi nó hắt xì một cái thật to, thế là 2 chúng tôi phải bỏ chạy….. mất dép!
 Tôi nghĩ là nếu tôi lén nghe nhiều cặp khác nhau thủ thỉ, thì tôi cũng sẽ được nghe những lời tâm sự khác nhau. Trong vấn đề cầu nguyện cũng vậy, không ai cầu nguyện giống ai, vì cách tỏ tình mỗi người mỗi khác.
 Trở lại vấn đề cầu nguyện, như tiêu đề của bài viết, thì cầu nguyện không phải là một việc nên làm, nhưng là một việc phải làm! Đó là điều răn thứ nhất trong 10 điều răn của Thiên Chúa: “Phải thờ phượng một Đức Chúa Trời và kính mến Người trên hết mọi sự.”
Nếu tôi nói tôi kính mến Chúa, mà tôi lại không cầu nguyện cùng Chúa, thì tôi là một kẻ nói dối. Có lẽ bạn cũng đồng ý với tôi về điểm này?
Cầu nguyện Là gì?
Trước khi nói về vấn đề phải cầu nguyện, tôi xin được giải thích cầu nguyện là gì. Vì nếu chúng ta không hiểu cầu nguyện là gì, thì chúng ta cũng không thể hiểu tại sao chúng ta phải cầu nguyện. Tôi thường được nghe nhiều người giải thích:  “Cầu nguyện là nâng tâm hồn lên với Chúa”. Lời giải thích tuy ngắn gọn, nhưng rất mơ hồ, và không giúp ích được gì cho người ta biết cầu nguyện thế nào cho đúng. Nếu nói “cầu nguyện là tâm sự với Chúa”, thì có lẽ dễ hiểu và đúng nghĩa hơn, vì cầu nguyện không phải chỉ là độc thoại, chỉ có ta nói chuyện với Chúa, nhưng ta cũng phải lắng nghe Ngài nói với ta (qua Kinh Thánh và qua những biến cố trong cuộc đời).
Theo như Kinh Thánh đã dạy, thì cầu nguyện là:
a)  Chúc tụng, ngợi khen, tôn vinh Thiên Chúa như trong Kinh Lạy Cha và Kinh Sáng
      Danh, và lắng Nghe Lời Chúa như Chúa Cha đã phán khi Chúa Giêsu biến hình trên
      núi Tabore: “Đây là Con Ta yêu dấu, các con hãy lắng nghe Lời Người!”  (Mc. 9:7)  
b) Tạ ơn, và xin ơn như trong Kinh Lạy Cha.
      Trong trường hợp cầu nguyện cùng Đức Mẹ cũng vậy, trong phần 1 của Kinh Kính Mừng, chúng ta chúc tụng, tôn vinh và ngợi khen Mẹ, và phần 2 của Kinh Kính Mừng là chúng ta cầu xin Mẹ cầu bầu cho chúng ta.
 Có nhiều lý do mà chúng ta phải cầu nguyện, nhưng tôi chỉ xin được chia sẻ với quý bạn một ít lý do căn bản và thiết yếu như sau:
1)       Cầu nguyện để khỏi bị cám dỗ và thoát khỏi sự dữ.
2)       Cầu nguyện là thể hiện lòng tin, cậy, mến một cách thiết thực nhất.
3)       Cầu nguyện là thể hiện sự công bằng.
4)       Cầu nguyện là điều kiện thiết yếu để nên thánh.
5)       Cầu nguyện là trở nên giống Chúa Kitô.
 Cầu nguyện để khỏi bị cám dỗ và thoát khỏi sự dữ.
Nếu quý bạn theo dõi hằng ngày trên báo chí, truyền hình và trên Internet,  quý bạn thấy là khắp nơi trên thế giới, kể cả những nước tân tiến như Anh, Mỹ, Pháp, Ý, Nhật, v.v…. đều xảy ra những thiên tai, nhân tai, bạo loạn, ngộ độc, bệnh tật, scandals, v.v… GHCG bị bách hại từ những thế lực trần thế, từ những tổ chức bí mật, từ những tổ chức công khai với những chiêu bài “tự do”, “bình đẳng”, “nhân quyền”, “từ thiện bác ái”,  v.v… và đau buồn hơn nữa, là chính những người trong GH lại bách hại GH nhiều nhất và gây nên những sự hoang mang cho đoàn chiên của Chúa! Nếu như chúng ta không cầu nguyện để khỏi sa chước cám dỗ và để thoát khỏi mọi sự dữ, thì chúng ta làm sao tránh khỏi những nguy hiểm đang rình rập khắp nơi?
 "Các con hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn để có thể thoát khỏi những việc sắp xảy đến, và để có thể đứng vững trước mặt Con Người." (Lc. 21:36)
“Anh  em hãy tỉnh thức mà cầu nguyện kẻo sa chước cám dỗ, vì tinh thần thì nhanh nhẹn, nhưng thể xác thì nặng nề”. (Mc. 14: 38)
 Các môn đệ hỏi Chúa Giêsu: ”Tại sao chúng con lại không thể trừ quỷ đó được?” Chúa Giêsu đáp: ”Loại quỷ đó không thể trừ được, nếu không cầu nguyện và ăn chay.” (Mc. 9,20-29).
Cầu nguyện và ăn chay có thể có thể ngăn ngừa được chiến tranh, thiên tai, bệnh tật, và nhiều sự dữ khác. Bởi nhiều người không nghe lời khuyên của Mẹ Fatima, nên thế ngày nay mới lâm vào tình trạng “văn minh sự chết”. 
Cầu nguyện là thể hiện lòng tin, cậy, mến một cách thiết thực nhất.
 Nếu chúng ta không cầu nguyện, có nghĩa là chúng ta không tin rằng Thiên Chúa là Cha của chúng ta; hoặc nói cách khác, là chúng ta không cần Thiên Chúa! Chúng ta tin vào chính mình hơn là chúng ta tin vào Ngài. Theo thời gian. Chúng ta có thể mất đức tin lúc nào mà chúng ta cũng không hay. Đức tin được tăng trưởng qua sự cầu nguyện. Nếu không cầu nguyện, đức tin  dễ bị thoái hóa (yếu dần), hoặc biến hóa (lạc giáo). "Thầy bảo các con: hãy xin và sẽ được ban cho, hãy tìm thì sẽ thấy, hãy gõ cửa thì sẽ được mở. Bời vì ai xin thì nhận được, và ai tìm thì sẽ thấy và ai gõ thì sẽ được mở" (Lc. 11,9-10).
 Khi chúng ta muốn xin sự giúp đỡ của người khác, thì chúng ta hy vọng là người đó sẽ giúp chúng ta. Nếu chúng ta không hy vọng là người đó có thể giúp chúng ta, thì chúng ta không dại gì mất công và mất thì giờ để cầu xin người đó. Đối với Thiên Chúa cũng vậy, khi chúng ta cầu nguyện xin Chúa giúp chúng ta, thì chúng ta cũng hy vọng là Chúa sẽ ban cho chúng ta, nếu chúng ta cầu xin với niềm xác tín, và những điều chúng ta xin là chính đáng và đẹp lòng Ngài.
Nếu bạn yêu ai, thì bạn mới tâm sự với người đó. Trừ khi chúng ta cầu nguyện theo thói quen, Chúng ta sẽ cảm thấy cầu nguyện là một niềm hạnh phúc, vì chúng ta được tâm sự với Người Cha và Người Mẹ tuyệt hảo và yêu thương chúng ta nhất. Bằng chứng là có những vị thánh, như thánh Đa Minh, thân ngài bay bổng lên không trung khi ngài cầu nguyện. Ngài có thể cầu nguyện suốt đêm trước Thánh Thể mặc dù sau một ngày dài làm việc mệt nhọc, vì ngài cầu nguyện với tất cả niềm tin, cậy, mến một cách trọn hảo.
Khi chúng ta cầu nguyện cho một linh hồn trở lại, thì cả Thiên Đàng vui mừng. Đó là chúng ta thể hiện lòng yêu mến đối với Thiên Chúa và đối với tha nhân một cách thiết thực nhất. Còn gì cao quý hơn, khi chúng ta cầu nguyện cho những kẻ thù ghét và ngược đãi mình? Chỉ khi chúng ta ở trong Chúa, và Chúa ở trong chúng ta, thì chúng ta mới làm được những điều đó.
 Tôi bảo các ông: Cũng vậy, trên trời sẽ vui mừng vì một người tội lỗi hối cải, hơn là vì chín mươi chín người công chính, những kẻ không cần phải ăn năn (Lc.15:7)
“Các con hãy yêu thương kẻ thù địch, làm ơn cho những người ghét chúng con, chúc lành cho những người nguyền rủa các con, cầu nguyện cho cả những người vu cáo chúng con…” (Lc. 6: 27-28).
 “Còn Thầy, Thầy bảo anh em: Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho kẻ ngược đãi anh em.” (Mc. 5,44)
 Cầu nguyện là thể hiện sự công bằng.
 Theo như kinh nghiệm của tôi, thì khi tôi được ơn hoán cải, là không phải do tôi, mà do những lời cầu nguyện của nhiều người khác mà tôi cũng không biết những người đó là ai. Một con chim bị nhốt vào lồng thì tự nó không thể nào thoát ra được. Bởi vậy, khi chúng ta cầu nguyện, thì chúng ta cũng phải cầu nguyện cho những người đã cầu nguyện cho chúng ta, mặc dù chúng ta không biệt họ là ai. GHCG là GH thông công, nên mọi người cũng cầu nguyện cho nhau, và đó là luật công bằng: được nhận thì cũng phải cho đi.
Cầu nguyện là điều kiện thiết yếu để nên thánh.
Bạn không thể nên thánh nếu bạn không thích cầu nguyện! Đối với các thánh nhân, các ngài rất hạnh phúc khi cầu nguyện. Các ngài muốn có cơ hội để được cầu nguyện. Nếu chúng ta nói “phải cầu nguyện”, thì đó chỉ là cầu nguyện một cách tiêu cực. Chỉ khi nào chúng ta thích được cầu nguyện, thì chúng ta mới có hy vọng trở nên thánh, nghĩa là chúng ta đã tìm được Nước Trời ở nơi trần thế này.
 Cầu nguyện là trở nên giống Chúa Kitô.
 Trước khi Chúa Giêsu đi rao giảng, thì Ngài bắt đầu bằng 40 ngày đêm ăn chay cầu nguyện và chịu ma quỷ cám dỗ. Mặc dù Thánh Kinh không đề cập tới Ngài nhiều trước khi Ngài bắt đầu sứ mạng của Ngài, chắc chắn là Ngài cũng rất thường cầu nguyện cùng Đức Chúa Cha. Trong thời gian 3 năm rao giảng, Kinh Thánh nhiều lần có đề cập tới việc cầu nguyện của Chúa Giêsu. Ngài cầu nguyện sáng tối, và có khi Ngài thức suốt đêm để cầu nguyện.
 “Sáng sớm hôm sau khi trời hãy còn tối, Chúa Giêsu thức dậy ra khỏi nhà. Ngài đến một nơi vắng vẻ và cầu nguyện ở đó” (Mc. 1,35).
“…Và Người đã thức suốt đêm cầu nguyện cùng Thiên Chúa.” (Lc 6,12)
Nếu bạn yêu một người nào, thì bạn cũng muốn trở nên giống người đó. Bạn thích những gì người yêu thích: “yêu nhau yêu cả đường đi”. Nếu bạn yêu mến Chúa Giêsu, thì bạn cũng muốn trở nên giống Ngài. Bạn không thể trở nên giống Ngài nếu bạn không có sự liên hệ mật thiết với Ngài qua sự cầu nguyện. Có khi chúng ta nói yêu Chúa Giêsu, nhưng chúng ta chỉ thích nhìn những phép lạ Người làm, thích nghe những Lời Người giảng dạy, và thích chiêm ngắm khi Ngài lên Trời, nhưng chúng ta không thích thấy Ngài ăn chay cầu nguyện, không thích thấy Ngài đánh đuổi các con buôn trong đền thờ, không thích nghe Ngài lên án quở trách những người luật sỹ và Pharixieu, không thích thấy Ngài vác thập giá và chịu chết treo trên thập giá. Chúng ta không muốn mình phải trở nên giống Chúa, nhưng chúng ta muốn Chúa phải trở nên giống mình. Chúng ta không muốn tuân phục GH, nhưng chúng ta muốn GH phải theo ý riêng của chúng ta. Những trường hợp đó, chắc chắn là chúng ta không cầu nguyện, hoặc chúng ta cầu nguyện không đúng, không đẹp lòng Chúa, vì chúng ta  không muốn vâng theo ý Chúa, nhưng chúng ta  muốn Chúa theo ý chúng ta.
Cầu nguyện phải đi đôi với việc làm, sự hy sinh (ăn chay hãm mình), và lòng tin cậy mến.
 "Không phải những người thưa với Thầy: Lạy Chúa, lạy Chúa, là được vào Nước Trời cả đâu. Nhưng là những người thi hành ý muốn của Cha Thầy, là Đấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi" (Mt. 7,21).
 Nếu bạn yêu một người, mà bạn chỉ có nói mà không chứng minh bằng việc làm cụ thể đối với người đó, thì người đó sẽ nghĩ gì về bạn? Con người ta khôn lanh hơn ma quỷ ở chỗ là: “những gì tốt là do mình làm ra, còn những gì xấu là do ma quỷ”. Nhiều khi ma quỷ cũng bị oan ức lắm, nhưng xét cho cùng thì nó cũng đáng thôi! Nhiều khi chúng ta cho rằng những của cải chúng ta có được là do công lao khó nhọc của chúng ta làm ra. Nhưng chúng ta quên mất một điều, là nếu Chúa không ban cho chúng ta tài năng sức lực, thì chúng ta cũng không có được những của cải đó. Nhiều khi chúng ta đem của cải giúp đỡ những người nghèo khó mà không vì tình yêu mến Chúa, thì cũng chẳng khác gi chúng ta, nói theo kiểu dân gian,  “mượn hoa cúng Phật”. Những gì chúng ta có riêng ta để dâng lên Thiên Chúa chính là tấm lòng tin yêu, những sự hy sinh hãm mình, chịu đựng những đau khổ và nghịch cảnh trong cuộc sống, và sự quan tâm tới tha nhân.
 Hy vọng những sự chia sẻ của tôi, không phải chỉ là một mớ lý thuyết, nhưng là những kinh nghiệm và cảm nghiệm của cả một đời người, có thể giúp cho những bạn trẻ tìm được hạnh phúc thật sự ngay giữa trần thế đầy chông gai và thử thách này…!
 Cám ơn quý bạn đã cùng tôi chia sẻ, và xin Chúa chúc lành cho qúy bạn và những người thân!
 San Jose, ngày 7, tháng 7, năm 2011
 Joseph V. Bùi